Ninh Vân Bay chuyến đi tuyệt vời của tui

0
326

Có những ngày mà tâm trạng của bản thân thực sự nhạy cảm, mọi người có như vậy không? Khi xung quanh có quá nhiều nguồn tin, có quá nhiều thứ phải lo lắng và có quá nhiều điều phải đắn đo. Tháng 10 chưa từng là một tháng trong năm để cá nhân mình cần ghi nhớ trong đời (à trừ 1 ngày sinh nhật của nhỏ bạn thân).

Chuyến đi mà tui đã chờ đợi từ lâu

Tuy nhiên hôm nay đã trở thành một ngày đáng nhớ và mãi nhớ cho những năm tháng về sau. Có lẽ một trong những lý do tháng này hay nói đúng hơn là ngày này (07/10) đã trở nên đáng nhớ là vì thông tin chuyến bay thương mại nội địa đã có những tín hiệu tốt. Nhờ vậy mà thấy công ăn việc làm đã có những tín hiệu tốt hơn, mọi người sẽ đỡ trầm cảm hơn.

Mà nhắc đến những chuyến bay thì mình lại nhớ nhà, nhớ đến Nha Trang thân yêu, nơi có bố mẹ đang sống, đã sống và đã sinh ra mình. Lần trở lại Nha Trang gần nhất là khi nào nhỉ? À đó là chuyến đi đến 1 hòn đảo nhỏ thuộc vịnh xinh đẹp của Nha Trang – Ninh Vân Bay. Ngày nhận được chuyến đi đó – Kỳ nghỉ 3 ngày 2 đêm tại Six Senses Ninh Vân Bay vào một ngày đầu năm 2021 – ngày mà tình hình dịch bệnh không đến nỗi nào. Rồi mình đã nhảy cẫng lên và nghĩ: “Woh, cuối cùng thì may mắn cũng ào đến với mình”. Việc tiếp theo hả? Sắp xếp người đi cùng, đặt chiếc vé để đi về quê hương thân yêu thôi (Nói xạo đó, vì mình không có thời gian ghé qua thăm nhà).

kinh nghiem di ninh van bay 2

Nói sơ về Vịnh Ninh Vân và khu nghỉ dưỡng Six Senses Ninh Vân Bay một tí nhỉ, à mà cũng không cần phải nói vì các bạn chỉ cần gõ 2 cụm từ này trên Google sẽ ra, thật sự có nhiều thông tin rất chi tiết từ nhiều nguồn khác nhau (Phải công nhận sức mạnh của công nghệ thời đại mới 4.0). Còn ở đây và bây giờ mình chỉ muốn khoe chuyến đi đó của mình như thế nào thôi. Ngày khởi hành, lướt thướt ra sân bay trong e dè vì đã có những hoạt động kiểm soát dịch bệnh rồi. Chỉ sợ bị vịn và không được đi, nhưng…thôi cứ tự mình làm thủ tục máy bay xem sao. Thời này cái gì cũng tự làm được hết các bạn nha, ra kiosk tự làm checkin cho mình rồi thảnh thơi cầm boarding pass qua hải quan lên máy bay ngon ơ.

Thời điểm đi Ninh Vân Bay

Lúc mình đi là những ngày cuối của tuần đầu tháng 5, đúng giai đoạn bùng dịch sau Lễ 30/04, đợt bùng dịch lớn thứ 4 trong năm đến giờ còn chưa xong được. Mà lúc đó, vé đã đặt rồi nên cũng không thể dời được nữa. Mình cũng nghĩ quyết định đi trong cơn bão dịch vậy có thật sự đúng đắn không? Và đến giờ cũng thấy nó vừa đúng vừa sai vì sau đó có quá nhiều thứ tệ xảy ra trong chuyến đi và cả sau chuyến đi (ý nói công việc nha). Cuối cùng thì cũng thấy đôi khi quyết định làm gì dù biết có chút hối hận cho những trục trặc xảy ra nhưng mà vẫn xứng đáng với miền ký ức có được. Nếu cho chọn lại chắc vẫn sẽ đi. Mình hạ cánh và được anh concierge của khu nghỉ đón tại cổng ra máy bay, rất tử tế dành cả việc lấy hành lý của mình. Woh, mình cứ cho rằng đó là sự tử tế của một cá nhân, à thì ra không phải đâu, tâm linh lắm – đó là cả một bộ sầu dịch vụ tiêu chuẩn 5 sao đấy.

cang 2

Nhưng nói gì thì mình cũng cảm thấy thật tử tế. Mà vì sự tế nhị riêng tư nên mình quyết định không show hình anh ấy, mình giữ cho riêng mình thôi chứ chẳng ăn-nhậu được gì đâu nhe. Giới thiệu với mọi người sau gần một giờ đồng hồ từ lúc hạ cánh sân bay Cam Ranh để đến được cảng, mất thêm tầm 5 – 10 phút chờ xem có ai đến check in cùng lúc với mình không? Nếu không thì thêm tầm 15-20 phút đi tàu ra đảo. Chuyến tàu đó có bác lái tàu với 2 đứa mình + gia đình 4 người nghe giọng như người Hà Nội. (Lúc đó sợ mấy người đó mang virus đến Đảo ghê, nhưng giờ nghĩ lại sao mình nghĩ xấu cho người ta, chắc gì mình không phải là người mang virus ra chứ, nhưng may mắn sau chuyến đi chẳng có tin xấu nào liên quan đến cái suy nghĩ xấu tính này của mình…)

Còn đây là cảng đón khách bên đảo. Lúc bạn đến bạn sẽ được đâu đó 6,7 người đứng vẫy (gồm nhân viên cảng, quản gia của bạn, quản lý khu nghỉ dưỡng và tùy vào bạn là ai nữa để có thêm những người khác quan trọng hơn và chức vụ to bự hơn) sẽ chào đón bạn lên đảo. Tương tự ngày bạn rời đảo, họ cũng sẽ làm thế với bạn. Lúc này mình cũng nghĩ à thì ra dịch vụ 5 sao là như thế, nhưng có khi ở 1 khía cạnh khác, mình nên nghĩ rằng ở đây là đảo rất ít người đến nên khi có ai đó đến thì người dân trên đảo nên đón tiếp một cách nồng hậu để có người bầu bạn vì họ sống ở đây ít người rất cô đơn mà (Bắt đầu nghỉ nhảm rồi, luôn có những suy nghĩ biến thái xuất hiện…)

chuyến đi đầy cảm xúc của tui

Cái cảm giác được chào đón và mời welcome drink ở đây thực sự khác biệt so với những khu nghỉ khác mà mình đã từng đi. Chắc những loại cảm giác này thì mọi người phải trải qua mới cảm nhận được, chứ mình có nói thế nào cũng không thể truyền tải được cảm giác của người này qua người kia được nhỉ? Tóm lại mình đã được một anh tự giới thiệu là quản gia và sẽ giới thiệu tất thảy những thứ dịch vụ bao gồm, không bao gồm, những giá trị và quyền lợi mình được mang lại và những hoạt động trên đảo mình có thể trải nghiệm dù là miễn phí hay có phí.

PHONG 1

Điều mà mình chắc chắn nghĩ là đã xem anh ấy như một người đồng hành trên đảo, hoặc có thể so sánh với các chuyến đi tour, anh ấy là hướng dẫn viên. Còn ở đây, anh ấy như người nhà, cứ lưu số điện thoại thôi, anh sẽ giải đáp mọi thứ cho mình, chuẩn bị mọi thứ mình cần, làm mọi thứ mình không thể. Kể cả việc mình đã dành cả gần như 2 ngày chỉ ở trong phòng xử lý công việc thì anh ấy cũng trở nên lo lắng hơn và quan tâm đến những bữa ăn, những phút giây mình cần thư giãn thì anh ấy đều là người nhắc nhở. Lẽ dĩ nhiên, người đi cùng cũng đóng vai trò quan trọng trong chuyện ủn mông mình rời khỏi giường, rời khởi đệm, và rời khỏi chiếc lap để enjoy chuyến đi. Nói đến thật tiếc và chỉ biếc chậc chậc…

Lao vào nhận phòng là đâu đó tầm hơn 3h chiều rồi và úp mặt vào laptop đến 7h tối. Sau đó là dành thời gian thưởng thức bữa buffet hải sản ở cầu tàu – chỗ mà lúc chiều mình cập đảo ấy. Buffet hải sản thì là hải sản thôi nha, không có cơm, xôi, đồ chiên gì đâu, có muốn cũng không có đâu nhe. Kêu nhẹ 2 ly cocktails để có chút gì đó gọi là. Gió biển về đêm với khung cảnh lãng mạn như này thường làm cảm xúc của mình bay bổng và buồn bất chợt lắm. Nhưng mà rất nhanh người đồng hành và cả những người khác nữa cũng kéo mình về thực tại, thưởng thức hải sản thôi.

À quên mất, lúc nào đó mình mải mê làm việc thì bạn đồng hành đã lướt thướt ra biển ngắm hoàng hôn một mình và bạn ấy chụp được mấy tấm siêu đẹp. Mình cọp dê cho mọi người xem cùng để biết nó đẹp thế nào.

Và đâu đó 9pm thì hai thân no nê cảm xúc hương biển tản bộ về lại villa. Muốn chill chill một chút nhưng hình như công việc không cho phép, nên chỉ có thể nằm ình một lát rồi lại công việc thôi. Sao nhỉ, mình mải mê làm việc đến 3,4 giờ sáng và thả mình vào chiếc nệm êm ái đó được 5 tiếng rồi lại trở dậy. Sức mạnh của không gian nơi đây thật sự mãnh liệt, vì trân quý khoảng thời gian còn lại cộng với việc khối lượng công việc phải xử lý và cả những hoạt động cần trải nghiệm ở đây. Mình đành nhín nhín thời gian ngủ – thời gian ăn – cả thời gian làm. Chỉ để đạp được 1 vòng khu nghỉ nhìn ngắm mọi thứ ở đây đang hiện diện.

Các hoạt động thú vị tại Ninh Vân Bay

Ở đây có hoạt động trồng rau, nhặt trứng gà, leo núi, tô vẽ tượng, chèo sup, bơi biển bơi hồ…vân vân mây mây nhiều thứ nữa để trải nghiệm nhưng mình chỉ có thể kịp ngó qua mọi thứ trong chớp nhoáng. Đến cả việc bơi ở hồ bơi tại villa, mình cũng phải ôm cả cái bộ đồ bơi ướt nhẹp đấy để làm việc rồi bơi rồi làm cả buổi chiều. Thứ mình nhận vào người nhiều nhất chắc là nước hồ bơi và nước biển. Nhưng dù là nhận về thứ gì thì mình đều thấy vui và mãn nguyện vì cũng có những phút giây thư giãn, cái kiểu thư giãn kỳ lạ.

Ngoài những hoạt động đơn giản trong ngày như đạp xe, bơi và ăn uống thì mình lao vào làm việc, nên cũng chẳng có gì để kể, lại thấy tiếc khi nghĩ về … Mình không biết nói sao về văn hóa của Six Senses nói chung trên toàn thế giới hay Six Senses Ninh Vân Bay nói riêng. Nhưng có điều mình biết chỉ số ý thức bảo vệ môi trường của từng thành viên trong tập thể Khu nghỉ này cao hơn bất kỳ khu nghỉ nào khác mình từng trải nghiệm. Mọi vật dụng, thiết kế hay kể cả nguyên liệu dùng để nấu nướng, tất cả đều được owner và toàn thể nhân viên thực hiện một cách tốt nhất với cùng 1 ý thức – Bảo vệ môi trường. Và mình rất muốn thử một bữa ăn tối với menu theo khẩu vị cơm gia đình vì mình biết rau, củ nơi đây tự trồng để dùng cung cấp cho các thực đơn của F&B.

BUỔI TỐI ĐỦ VỊ

Mình order cho bữa tối này là: 1 món canh, 1 món cá kho, 1 phần rau trộn theo kiểu người Nha Trang vì đây là quê của em. Thật sự không thể nói xuất sắc như cơm mẹ nấu nhưng nó có một vị đặc trưng nêm nếm không phụ gia. Cách nấu thuần Việt nhưng theo hướng bảo vệ và tốt cho sức khỏe nên khi ăn mình cảm giác vị của món ăn sẽ không dễ ăn nhưng nó không làm cho mình ngừng không ăn các bạn à. Và kết quả ăn sạch sẽ … Đến cuối cùng, mình hiểu ra được sự khác nhau về vị giác lúc ăn và sau ăn của những món này do đầu bếp của Six Senses nấu so với những nhà hàng bên ngoài kia. Và khi trở về lại Saigon, việc đầu tiên mình làm là gửi một chiếc thư cảm ơn và không quên đánh giá cao dịch vụ F&B nơi đây.

Mình còn 1 đêm nữa chill chill ở tầng trên căn villa, đêm cuối nên chắc chắn phải enjoy. Vậy nên mình đã quyết định vừa online làm việc vừa chill cùng ly coffee đen đá. Điều gì xảy ra trong đêm nay? Ah, chẳng có gì cả ngoài ánh đèn lãng mạn và cô bạn đồng hành nằm xem thần số học cho mình. Cả hai sẽ có cơ hội nói những điều mình nghĩ về mình về bạn, về cuộc sống, công việc và nhiều thứ khác nữa…cũng không nhớ hết được.

Lại tiếp tục enjoy không gian đó với mớ công việc đến 3,4 giờ sáng. Rồi hai đứa lại dắm dúi về chiếc nệm êm ái. Quả thật, thứ cần làm trong các khu nghỉ là vùi mình vào chiếc nệm và gối bông êm ái, cả cơ thể được ôm trọn và đưa mình vào giấc ngủ sâu. Ngày thứ 3 đã đến rồi, chúng ta cũng nên làm gì đó nhỉ, tranh thủ làm 1 vài chiếc ảnh với cây bồ đề và em xích đu cưng cưng rồi thu dọn hành lý thôi.

Lúc này tự dưng nhớ có mấy việc mình bỏ lỡ đó là chai rượu được tặng và vài cốc kem chiều ở nhà hàng (nghe nói rất đáng thử sau khi bơi vài vòng). Thật sự thì không tiếc về 2 việc bỏ lỡ này mà tiếc vì mình đã không thể kéo dài thêm thời gian ở đây và không thể trải nghiệm thêm nhiều hoạt động nữa ở đây. Nhưng cuộc sống mà, chính những phút giây làm mình tiếc nuối sẽ nuôi dưỡng cho mình những niềm hy vọng và mong mỏi rằng một ngày nào đó mình lại đến đây với khoảng thời gian thật sự dành cho việc nghỉ ngơi và thưởng ngoạn không gian của hòn đảo này. 

Mình vẫn mong được chèo sup, được làm một tour trekking ở đây, được tắm tiên ngoài trời. Và mong nhất là có một chuyến đi dịp cuối tuần như thế trong thời gian tới. Keep this dream in my plan. Cảm ơn mọi người đã đọc nhật ký chuyến đi cuối tuần của mình. Đây cũng là cách mình giữ lại ký ức cho bản thân. Vì năm tháng sau này không chắc não của mình có thể nhớ hết mọi thứ.

#Somewhereforweekend cùng DRV.

Theo dõi
Thông báo của
guest
0 Comments
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận